Uncategorized

Ma Miếu Xóm Mình

Ma Miếu Xóm Mình

February 20, 2019 | by chipdragon24

Xóm mình có một cái Miếu gọi là Miếu Làng, trước năm 80 gì đấy, do nhà nước

bài trừ Mê tín dị đoan lên cái Miếu bị phá và mọi chuyện bắt đầu khi trong xóm

có nhiều người chết trẻ nên các cụ họp bàn để tìm ra lý do và họ nghĩ là do chiếc miếu bị phá nhưng không phải. .

Chỗ mình gọi là dong hay một số nơi gọi là chiếc ngõ, Chiếc dong nhà mình có 6 nhà và chiếc miếu đó nằm ngay sát và trên đất ở dong và đau thương, mất

mát đã sảy ra. Đầu tiên mình kể sơ sơ cho các thím nghe trước khi đi vào chi

tiết.

Nhà 1 Cách xa miếu nhất 1 người chết năm 40 tuổi, đời con đẻ được 3 người,

thì người con gái cả bị ma làm, thằng út lấy vợ cúng bái khắp nơi thì có được

một đứa con gái, nhưng hai vợ chồng đã ly dị nhau rồi.

Nhà 2 rùng rợn và đau thương, nhà này phát hiện ra 4 cái quan tài dưới nền

nhà, chủ nhà đời trước không có con, chồng chết năm 30 tuổi, về sau người

cháu về ở thì cháu cũng mấy năm 29 tuổi, sẽ có hơn một chấp nói về sự rùng

rợn của ngôi nhà này.

Nhà 3 cạnh nhà thứ 4 có 1 người chết trẻ năm 28 tuổi,

Nhà 4 là nhà em, 2 người, bố em và anh trai em, đi xem người ta nói là do

Hoàng tầu bắt, phải 3 chấp mới hết được những chuyện kỳ quái ở nhà em.

Nhà thứ 5 đau buồn thay 3 người, một 50, hai thằng con trai 26 30 cũng mất đặc biệt nhà này, chồng là đại tá, vợ là giáo viên vì thế không tin chuyện mà quỷ nhưng về sau phải khuất phục, sẽ khoảng 3 chấp mới hết chuyện nhà này.

Nhà 6 gần miếu nhất, chồng mất và vô số điều ma quái … sẽ kể sau đây.

Phần 1 : Quyết Định Sai Lầm.

Như đã nói ở trên chiếc miếu bị phá những năm 80 do phong trào bài trừ mê tín dị đoan hồi đấy em thế hệ 85 những chuyện kỳ quái ở miếu chỉ được nghe kể lại.

Chuyện thứ 1 ngôi miếu linh thiêng đến mức là những ông già năm nay khoảng 50 kể lại là gần ngôi miếu có hai chiếc ao to của hợp tác xã hồi đấy các ông ấy đi câu trộm, câu đến nỗi không được con cá nào nhưng vào đấy khấn vái và quỳ lậy là tức khắc ra câu được.

Trước ngôi miếu có hai cây nhãn rất sai và già cỗi đến bây giờ vẫn còn, tuy già nhưng dù có bão hay mưa gió nó cũng không bao giờ mất mùa, em còn nhớ rõ năm đấy mình 18 tuổi rồi đang ở nhà thì có tiếng cành cây gãy và nghe tiếng Bịch một cái , em cũng không để ý một lúc sau thì có tiếng nói cười râm ran thì vội chạy ra trước mặt em là thằng N ở xóm, năm đấy chỉ 12 tuổi giữa trưa đi bẻ trộm nhãn. Nó nằm im đôi mắt mở to sắc, hai hàm răng đập vào nhau nhìn chăm chăm vào em.

Em đứng như chờ chồng không biết phải làm thế nào chỉ biết gọi to.

Bố ơi, thằng N nó bị ngã từ trên cây xuống … một lúc sau không có ai trả lời em sợ hãi gọi liền hồi.

Bố ơi, mẹ ơi …

Bố em vẫn không chạy ra, chỉ có bà già nhà cạnh gần miếu nhất chạy ra, bà vội vàng hỏi chuyện, thằng N mắt vẫn mở to, nằm im dưới đất, không có biểu hiện gì.

Bà ấy lại gần tát vào mặt nó, rồi lay nhưng nó không bảo gì, bà bèn gọi to ông con bà ấy năm đấy khoảng 32 tuổi ra rồi bế vào nhà xoa cao, đánh cảm nhưng nó vẫn im lặng không bảo gì, Một lúc sau bà nó xuống, may mà bà nó đi chùa, đền nhiều lên biết đc chuyện gì, bèn mấy một mâm gạo đặt tiền và hương ra gốc cây khấn vái một lúc, em cũng không dám ra chỉ thấy bà ấy quỳ lậy và một lúc sau thằng cháu bà ấy tỉnh, nó chạy nhảy và cũng chẳng đau đớn gì. Đây là câu chuyện em tận mắt chứng kiến, còn chuyện người ta kể nửa đêm có bóng đèn và những nhà gần bên cạnh ngôi miếu là chuyện bình thường. Kể cả bây giờ, những đêm mười rằm hay mồng 1.

À quên điều đặc biệt là những người phá ngôi miếu làng ấy, xóm em có hai người, cũng may là em đủ lớn để đc ăn cỗ đám ma hai người đấy.

Người 1 chết năm khoảng 40 tuổi, bị bệnh nằm liệt giường mất khoảng 3 năm mắc một căn bệnh bố em gọi là quái ác, móng chân móng ra cứ thối dần dần dần rồi rụng ra, em hồi đấy học tầm lớp 8 lên cũng không hiểu nhiều, còn về con cái thì bi đát, ông ấy đẻ được hai thằng con trai.

THằng 1 nghiện lấy vợ mất năm 30 tuổi, phá đến nỗi là không còn cái gì, đến nỗi là sách từng bơ gạo đi bán, bây giờ vợ đi nước ngoài rồi.

Thằng 2 không nghiện nhưng cờ bạc rạc rài.

Người 2 phá miếu thì còn éo le hơn, em nhớ ông ta gầy đến nỗi mà em nhìn còn phát nôn lên cũng bị liệt rồi chết, đẻ được 3 thằng con trai thì thôi rồi, thằng 1 thì từ mẹ, không cúng tổ tiên, không bát hương, bây giờ ốm què, ốm quặp.

Thằng 2 cũng thế không thờ cúng tổ tiên, bị tai nạn bây giờ như thằng mất hồn, suốt ngày chửi vợ, con thì nó từ bỏ.

Thằng 3 thì lấy lá khoai dắt mẹ đẻ đuổi ra đường, bịt kín nối ra không cho thằng anh thứ 2 đi qua sân, bây giờ nửa khùng nửa điên, đau lòng lắm.

Thôi miên man quá em nói về lý do dẫn đến xây lại ngồi miếu, đó là một sai lầm đáng sợ nhất mà xóm em phải gánh chịu. Một sự vội vã và không tính toán chấp sau em sẽ nói từ khi họp bàn đến khi yểm miếu ly kì … và nghê sợ đến đau đớn …

Trước khi viết Chấp 2 mình có một số lưu ý các bạn :

– câu chuyện này sảy ra bắt đầu từ năm 2000 trở lại đây, nó sẽ không giống như các câu chuyện khác bắt đầu từ ngày xửa, ngày xưa.

= và nếu thím nào cần có một bóng đen hay đại loại là tiếng nói the thé hét lên trong đêm tối yên tĩnh thì sẽ không có vì mình tôn trọng sự thật và sự kiện diễn ra, cái gì mình biết tận mắt thì mình sẽ kể chi tiết.

Chấp 2 : Họp Bàn Xây Miếu và Sai Lầm Diễn Ra.

Trước khi bắt đầu phần 2, mình sẽ kể tên một người, để câu chuyện diễn ra khỏi rời rạc.

CẬU S : người tự tiến cử mình yểm miếu làng.

Cậu S năm nay khoảng 37 tuổi đã có vợ và 2 đứa con, học chưa hết lớp 3 cao khoảng 1, 50 nặng 45kg. Trước khi yểm miếu thì cậu khoảng 26 tuổi chưa vợ. Cậu làm nghề thầy bói một cách tình cờ và rất đỗi ư là ngạc nhiên.

Hồi trước ở nông thôn hay có kiểu đi đắp thủy lợi ở các sông, các máng, một hôm cậu đi và dẵm phải cái mảnh thành chai ( thủy tinh vỡ ) rồi tự nhiên nói được tiếng Hoàng tầu ( người trung quốc có tầu đắm bị chết ở Sông ) nhập vào ban lộc, cậu về lập đàn và thờ tại nhà.

Mẹ em cũng sùng tín nhưng không bao giờ đến nhà ông này xem : vì ở cùng làng có bao chuyện thì ông ấy biết hết rồi – mẹ em giải thích thế. Nhưng thực tình lý do sau này em biết được là do Hoàng Tầu là ma nó hay phản : có thể lên rất nhanh nhưng xuống thì không cứu được – BÂY giờ nhìn gia cảnh ông ấy thì em biết nhất là sau khi lấy vợ rồi, từ chỗ vàng đeo 10 ngón bây giờ phải đi mò cua bắt ốc thì biết rồi.

Thực ra ông này cũng rất chuẩn, ngày trước bọn em hay đến chơi = kiếm điếu thuốc, điếu men hay đơn giản hát karaoke thì có việc em chứng kiến tận mắt. Bà này có chồng đi theo gái đã 5 năm đến nhờ cậu Vạn xem thế nào. Cậu S thắp hương và xổ một tràng tiếng tầu sau đó nó với bà kia : Bà cứ về đi, cậu cho người đi bắt ông ta về rồi.,,,,, Mẹ, đúng 3 ngày sau bà này vào lễ tạ là ông ấy đã về.

Chuyện ông này lấy vợ thì cười rũ hết cả ruột,ngoại hình con vợ ông ấy thuộc dạng khá, làm nghề trang điểm, lúc đầu tán tỉnh thì cứ thấy nó cười hoài, ông ấy tưởng nó ít nói ngoan, thấy nó đeo tai phone thì nghĩ là trẻ đứa nào chẳng thế, về sau lấy về mới biết nó bị nặng tại … vãi lúa

Kể về ông ấy sơ qua thế thôi, cho các thím hình dung được người sẽ yểm miếu làng là người thế nào.

Cuộc họp bàn

Tự nhiên mấy năm đấy có nhiều người chết trẻ, mấy người già trong làng em mới họp bàn đi, họp bàn lại và thống nhất xây lại miếu làng, năm đấy mỗi nhà đóng góp hơn 300 gì đấy, năm 2000. Chuyện xây miếu mạo xong không có điều gì đáng nói vì hồi đấy em còn trẻ nên không quan tâm lắm, với lại bố mẹ em cũng dấu không cho biết.

Việc yểm miếu vô cùng quan trọng, ở xã trên thì có một ông tài giỏi và có tiếng trong xã, dân bọn em quyết định mời ông ấy nhưng ông ấy đã có vợ rồi, *** mẹ ông S đến bắt bẻ ra nói là : Yểm miếu phải là người còn trinh, ông kia nghe xong thì ngại quá, lại chỗ thầy cúng với nhau bèn rút. Ông S lúc đấy *** nhau như gà vì chỗ em cách Quất Lâm khoảng 5 cây thôi ( nếu hứng thú thì em sẽ viết về cách làm ăn của bọn chăn gái ở Quất Lâm ).

Thực tình vì sao cậu S tranh Yểm Miếu thì ai cũng biết chỉ có điều không ai nói ra : ông S là thầy trẻ mới lên, ngay cả Miếu trong làng mình mà cũng không được giao cho yểm thì sau này còn ai đến để xem bói nữa, còn đâu là uy tín, còn đâu là danh tiếng.

Sau đó không hiểu vì sao làng em để cho ông ấy yểm và đó là nguồn cơn của mọi chuyện sau này : MA ĐI YỂM CHO MA.

Ông S được giao yểm, mẹ em đi xem nhiều biết là có cái gì đấy sẽ không ổn – bà nói : nếu yểm không tốt thì nó là chỗ trú ngụ cho ma quỷ và tự dưng rước nó về, rước về thì phải nuôi ăn ở thờ phụng người ta nếu làm không tốt rồi sau này đủ thứ chuyện, Bà lại thở dài và lắc đầu.

Nói qua ở Dong nơi này vô số ma : ở cạnh miếu có hai chiếc ao thì có cả ma trâu, trước dong em có một bụi tre rất rậm nhiều người đã bị ma trêu níu ngọn tre xuống em thì chưa gặp bao giờ, chỗ em đã có một anh bồ đội bị giặc Pháp treo đầu thị uy trên ngọn tre, *** mẹ ngày xưa em toàn bị dọa là : về sao cũng bị chú bồ đội chặt đầu, làm em qua chỗ đấy phải chạy như ma đuổi, cạnh đấy có một miếng ruộng, chủ nhà bèn vượt lên làm rãnh dâu, đào được một ít thì thấy mấy bộ hài cốt lại lấp xuống, chẳng bốc rồi đưa lên đồng gì cả. Nói để các thím biết là ma lang thang chỗ em nó nhiều đến thế nào.

Miếu yểm hầu 12 giá đàng hoàng, mọi người trong làng dâng ngựa, dâng hài đầy đủ. Tưởng mọi chuyện yên ổn nhưng ai ngờ, người chết vẫn hoàn chết, lần này là tầm người già khoảng 70 tuổi ( ) : người thì nói là do yểm non tay nghề, người thì nói là do hướng miếu sai ..v v cả xóm như có loạn nhà nhà đi cúng, nhất là cái bọn có của ăn của để lại càng sợ chết hơn. Về sau họ chợt nhớ ra một chuyện cách đấy 2 năm trước khi xây miếu thì đúng là do nó một con Ma lớn.

Lúc này ở Dong vẫn ổn mọi người nghĩ là chắc do gần Miếu lên được tre trở nhưng ai ngờ : Nỗi đau chỉ mới được bắt đầu, ma tà bắt đầu tụ tập về miếu đấy hoành hành ngang ngược và Dong em là nơi chịu kiếp nạn nhiều nhất.
……
À nói qua về gia cảnh cậu S hiện nay để các bạn nắm rõ : cậu S bây giờ là thầy bói kiêm giáo sư Lô đề học, thông tin mới nhất mình nghe được là cậu đang gửi sổ đỏ ở ngân hàng khoảng 70 triệu gì đấy.

Gia cảnh bây giờ thì nát bét tè lè nhè : cậu có một bà em ở chung nhà, không có chồng mà chửa, đặc biệt bà này có dấu hiện điên rất nặng : Bà ta đẻ con nhưng không cho ai bế, không cho ai vào thăm, đứa bé mới đẻ ra và toàn cho tắm bằng nước lã, hơn 1 năm rồi cả xóm chưa ai được nhìn thấy mặt nó vì thế bố nó là ai vẫn đang là một dấu hỏi. Bà ta suốt ngày lẩm bẩm là sợ người ta bắt nó đi mất vì thế bà ngoại đứa bé cũng không được phép lại gần.

Bà này đang bị ma chiếm mất tâm vì toàn chửi vợ cậu Vạn kiểu nghen tuông nhưng vợ Cậu Vạn bị nặng tai nên chỉ cảm nhận một cách bập bõm rồi cười, nửa đêm toàn gõ cửa phòng cậu S hoặc đứng ngoài cửa sổ nhìn vào, rất sợ và rùng rợn, đặc biệt cứ ai đến góp ý là nó rất ngoan nó lại lấy chổi đi lau nhà và xu dọn, thế mới tinh vi.

P/S : gia môn bất hạnh, bố chết đột tử trong nhà vệ sinh, em gái thì nửa điên nửa khùng, làm thầy của ma mà lại bị ma trêu lại – con đường của sự diệt vong

Chấp 3 :
Nhà Đòn : đó là nơi chỉ nơi đặt xe đòn hay một số nơi gọi là xe đầu rồng, chiếc xe mà đặt quan tài người chết lên rồi đẩy đi, xe đòn dân em được đặt trong nhà đòn.

Miếu làng đã xây nhưng người chết vẫn tăng khiến các cụ trong xóm họp bàn và về sau họ chợt nhớ ra một chuyện cách đấy 2 năm trước khi xây miếu :

– Nhà đòn chỗ bọn em lúc đấy lợp bằng mái ngói và hư hỏng nặng lên chính quyền xã quyết định xây lại và đặt gần đường chính hơn và đầu tư một cái xe đầu rồng mới và có bánh đẩy đi.

– Chả là trước kia chỗ bọn em toàn cử 8 thanh niên vác quan tài trên vai để đưa đi, em cũng bị một số lần, nhớ là có lần nước rỉ của người chết ngấm qua vách rồi chảy lên vai, mùi hôi thối nồng nặc nhưng vẫn phải gánh trên vai vì trách nhiệm, người cử đi phải đều, ngoại hình tương đương, phối hợp ăn ý theo sự chỉ dẫn của một ông gọi là ông già có chức sắc và vị trí trong làng. Bây giờ có xe rồng rồi lên rất nhàn.
– Nhà đòn mới được xây dựng to, đẹp và có khoảng sân rộng nhưng chết ở cái am thờ tự ở trong sân nhà đòn. Cái Am này có tác dụng là khi nhà nào có đám ma thì phải mua hương hoa, lễ vật đến xin người âm thì mới được mang xe đòn đi.
– Mà cái Am tai quái hướng của nó lại nhìn về phía làng em, cộng thêm việc có nhiều người nói : nếu làng em hôm nay có người chết thì hôm trước đấy có rất nhiều bóng đèn màu xanh nhảy múa ở sân nhà đòn, không biết bọn nó ăn mừng thắng lợi hay là để chào đón anh em về nơi của chúng.

– Mọi người đi xem và có nhiều người khẳng định điều đấy là đúng, các cụ trong làng em quyết định phải phá bỏ cái Am đi và xây theo hướng khác. 

Nhưng : ai dám phá, phá rồi ai dám xây, xây rồi thì phải xây theo hướng nào vì bốn bên 8 hướng đều là làng, quay về hướng nào cũng dở nếu không khóe lại mang tiếng thất đức. Mà ở cái Am đó là nơi trú ngụ cả một tập đoàn Ma chứ phải ít đâu. Nói thật các vàng cũng không ai dám phá nó đi. Mà làm lớn chuyện thì làng khác sẽ kéo đến và làm ầm lên, thậm trí không loại trừ kiện cáo vì đây là tài sản của Chính Quyền, của nhà nước.

– Hàng trăm câu hỏi đặt ra và không có cách trả lời nào rồi cuối cùng …
– 
– Hãy đón chào chấp 4 nhóe.

Tiếng Mõ vang đều đều trong sân nhà Đòn, sư thầy đang tụng kinh trước chiếc Am, các cụ già trong làng đang thành tâm giơ tay trước ngực khấn vái. Ông N – trưởng xóm giơ tay lên nhìn đồng hồ rồi giật mình tự hỏi – đã 2 giờ đêm rồi sao. Đúng lúc đó một vị cao tuổi chạy lại hỏi.

– Đã bắt đầu được chưa anh N
– Được rồi đấy các cụ, chắc phần cúng bái chỉ mươi mười năm phút nữa là xong thôi. Chúng ta phải xây xong trước trời sáng để tránh mọi người dị nghị.
Ông Cụ khẽ gật đầu rồi chạy đi, ông N đánh ánh mắt nhìn khắp các sân toàn bộ người trong sân là những người già trên 70 ở trong làng. Phải rồi những chuyện Ma Qủy thế này thì không nên để những người trẻ xen vào. Đúng lúc đó Sư thầy làm lễ xong bước lại.

– Phần lễ xong rồi đấy anh xóm trưởng.
– Cảm ơn nhà chùa những việc như thế này thì may ra chỉ có nhà chùa mới làm được thôi.
– Anh đừng quá nghĩ nhiều, mọi thứ sẽ ổn chúng tôi có phật bảo vệ, với lại chúng tôi đã gửi tâm cho chùa, sống chết có ý nghĩa gì nữa đâu.

Ông N nở nụ cười gượng gạo. Thì thầy Chùa lên tiếng.

– Anh định xây thế nào đây.
– Con đã bàn với các cụ đâu vào đấy, con nghĩ chỉ cần vạc lớp vôi áo ra, lấy gạch cũ của Am xây lại. Về vị trí các cụ đã nhất trí là xây xát vào bờ tường khoảng 40 phân diện tích chỉ đủ để cho một người len vào thắp hương, Trước mặt Am sẽ cho xây tường cao lên chắn tầm nhìn chiếc Am để nó không hại ai được.

Sư thầy gật đầu đồng thuận.

– Cũng được, về phần âm tôi sẽ cử người lên thắp hương đủ 49 ngày sau khi xây xong Am.
– Thay mặt người dân con cảm ơn thầy, còn về phần lễ lạt.
– Đừng nói đến điều đấy, anh lại đôn đốc công việc cho nhanh, để đến sáng có người nhìn thấy lại không hay.

Ông N vội vàng gật đầu rồi chạy đi, Sư thầy nhìn về xa xăm nơi bóng tối phủ kín cả bầu trời. Những cơn gió rít lên từng hồi lạnh lẽo đến nỗi những ngọn đèn điện chạy bằng bình ác quy phải trao đảo, đặc biệt trong nhà Đòn phát ra những tiếng động nghe kỹ như tiếng rì rào nói chuyện. Đêm hôm đấy còn có một sự kiện được dấu kín mà sau này em mới được nghe kể lại. Một con mèo đen xì luôn đứng ở trên nóc nhà Đòn nhìn mọi người thi thoảng nó còn gào lên những tiếng chói tai nhức óc. Nó cứ đứng đấy đến tầm 4 giờ thì biến mất và không thấy đâu. 

– A di đà phật.

Mọi người trong sân nhà Đòn hối hả làm những công việc được giao, cụ nào biết xây thì xây cụ nào không biết xây thì ghè những miếng vữa ở những hòn gạch vừa vứt ra. Thoáng một cái chiếc Am đã xây xong với vị trí như đã bàn bạc : cách bức từơng trong sân khoảng 40 phân, trước mặt bị chắn bởi một bức tường cao. Sư thầy làm lễ và đặt một tấm bùa bên trong chiếc Am rồi mọi người xu dẹp các thứ về lúc đấy đã là 5 giờ sáng tháng 11 âm lịch. 

Phải nói là người dân chọn thời điểm vô cùng khôn khéo đúng vào tháng 11 âm lịch, nơi bắt đầu thời điểm cải mả và bốc mộ vì vậy tiếng mõ và ánh đèn sáng ở nghĩa địa và điều không quá ngạc nhiên và bất ngờ.

Mọi chuyên diễn ra xong xuôi hơn 1 năm không thấy biểu hiện gì, mấy người đi xem thì cũng nói là yên ổn những bóng đèn xanh đỏ không còn thấy trong sân nhà Đòn, mọi người phấn khởi yên tâm vào việc kiếm tiền cơm áo gạo nước hàng ngày và quên đi ngôi Miếu làng.

Cũng đúng thôi trước kia người ta coi trọng ngôi miếu vì họ sợ, họ phải khẩn cầu nó, phải cúi đầu trước nó. Bây giờ khi biết được sự thật thì nó có là gì đâu, nó chỉ là một chiếc nhà hoang không hơn không kém. Trước đây mười rằm hay mồng một đều có người ra thắp hương cho miếu nay thì tuyệt nhiên lại không, trong nhà có việc lớn như : cưới hỏi, ma chay, giỗ chạp cũng không ra miếu để thắp hương nữa. Ngôi miếu trở lên lạnh lẽo u ám, người ta đã quên đi sự tồn tại của nó mất rồi, người ta đã quên đi vì sao lại có ngồi miếu mất rồi.

Những lời của mẹ em khi xưa bỗng nhiên trở lên đúng đắn “ rước họ về không cung phụng, không thờ cúng thì sau này lắm chuyện ” 

Khi người dân đã quên đi ngôi Miếu cũng là lúc Ngôi Miếu bắt họ phải nhớ lại, nhớ trong tiềm thức một ký ức đau đớn không thể cứu vãn được và tiếng Mèo kêu gần ngôi Miếu lại gần một nhiều hơn.

-Thằng Q mới về hả cháu ?
– Vâng, cháu vừa mới về.
– Về làm gì cái đất ma quỷ này.
– Cháu vẫn còn đang là một đứa con của làng đấy.
– đừng có nhìn vào ngôi Miếu lâu đến thế vẫn chưa được yên đâu cháu ạ.

Bà nói xong nén một hơi thở dài rồi vội bước đi để lại nó vẫn nhìn chằm chằm vào ngôi Miếu đổ nát cũ kỹ. Cũng phải rồi đã 10 năm rồi khi những biến cố bắt đầu sảy đến với ngôi làng của nó. Những cơn gió bấc lạnh lẽo thổi thốc lên chiếc áo măng tô, nó vội vàng rời xa ngôi Miếu thì giật mình quay lại bởi một tiếng kêu quen thuộc : Meo meo ..

Chấp 5 : Những bóng đèn Ma bắt đầu.

Hai năm sau kể từ ngày xây lại chiếc Am trên nhà Đòn, mọi thứ đang yên ổn thì biến cố cực sốc sảy đến một cách đều đặn và thường xuyên đến với ngôi làng.

Câu chuyện 1 :

Nhà ông M ở gần Miếu có vợ là giáo viên và chồng là Trung Tá quân đội đã nghỉ hưu, gia đình họ là một gia đình cấp tiến và không tin vào chuyện Ma Qủy thần thánh. Bà mẹ ông M lúc đấy khoảng hơn 70 gì đấy bà ốm cũng khá lâu vì thế bà mất cũng không có gì là quá bất ngờ. Kèm theo tiếng khóc là hàng xóm chuẩn bị làm đám ma cho Bà. 

Cỗ quan tài đã được mang về đặt bên cạnh bà già xấu số, lúc đấy nhà chùa chưa đến, Những người con người cháu đang khóc lóc tiếc thương thì đột nhiên bà tỉnh dậy. Trước ánh mắt sững sờ ngờ nghệch của mọi người, đôi mắt của bà mở ra. Nhà Chùa một lúc sau đến thì vội vàng vào xem lắc đầu rồi ra về,. Con cháu vội vàng gọi Bác sĩ đến khám : Mạch bà vẫn ổn, chắc vừa rồi bà chỉ ngủ thiếp đi thôi. Mọi người vội vàng tháo rời cỗ quan ra và bắt đầu cười nói vui vẻ.

Đến khoảng 1 tuần sau thì mọi thứ hỗn độn đã bắt đầu, bà già tỉnh dậy một bữa bà ăn hết 5 bát cơm và luôn kêu đói, bà ăn vặt rất nhiều không cho ăn thì bà bắt đầu chửi. Mọi người bắt đầu đoán già, đoán non là có thể bà bị lẫn và đúng vậy bà không nhớ được tên một ai. Nhưng bà bắt đầu chửi rủa, bà vệ sinh và bôi ném khắp nhà, chưa dừng lại ở đó bà bắt đầu bới móc và chửi cả đêm lẫn ngày, một giọng nói the thé và ám ảnh bất cứ ai đã từng nghe thấy.

Khoảng được 2 tháng sau khi đưa bà đi đến bệnh viện mọi thứ vẫn không ổn, họ bèn mời ông thầy cúng tên tuổi ở xã bên về. Khi nhìn thấy ông thầy cúng thì gương mặt và đôi vai bà ấy co rúm lại. Ông thầy cúng khẽ nhìn rồi bỏ đi, sau đó họ bàn bạc kỹ lưỡng với nhà chủ âm thầm chuẩn bị đàn cúng.

Lập đàn cúng tại gia và mọi người bắt bà già đó lên. Bà hét lên khiến cả xóm phải nghe thấy
– Bỏ tao ra, mấy thằng ôn này, bỏ ra … tao sẽ giết hết nhà chúng mày.
Hai thằng cháu Trai của bà tiếp tục nghì chặt bà ta lại. Thầy cúng tra hỏi một lúc thì nó cũng khai ra :
– Nó quê ở Hải Dương và đi bồ đội bị chết ở đất này
– Sao mày lại nhập và bà già. Người nhà này đã có lỗi gì với mày.
– Tao đói, nhà nó không tin tao bắt nó phải tin.
– Mày hãy mau ra khỏi thân xác nếu không tao đánh.
Nó vẫn cười thé lên và không nói gì. Sau một hồi tra hỏi không làm gì được nó vì bà già đã bị nó chiếm hoàn toàn.

Về sau nhà chủ còn hầu 5 lần nữa nhưng vẫn không được, bà già chửi bới và ăn uống phải 5 năm sau mới mất. Trước khi mất bà đột nhiên tỉnh dậy gọi con cái lại nói mỗi một câu :
– Mai tao chết đấy, chuẩn bị làm ma cho tao.

Chiếc cỗ quan 5 năm về trước được lôi ra làm nhiệm vụ của nó. Sau khi bà ta mất thì mọi chuyện còn cơ cực hơn Bà vợ giáo viên của ông M bị đột tử chết, hai thằng con trai cũng bị chết khi tuổi còn rất trẻ : 30, 26.

Câu chuyện thứ 2 :

Bà M nhà gần ngôi Miếu năm đấy khoảng 62 tuổi, mọi người bàng hoàng sửng sốt khi bà bị gẫy một tay ai hỏi bà ấy chỉ nói :
– Không may bị ngã.

Nhưng sự thật trong câu chuyện này là : Bà M tầm khoảng 1 giờ trưa ra gần ngôi Miếu làm cỏ, điều lạ lùng hơn bà ngồi nhặt cỏ và bị lăn đùng ra ngất 2 tiếng sau con cái mới phát hiện ra, sau đó thì bà kêu đau và bị gẫy tay. Bà hoàn toàn dấu kín cảm giác và tuyệt nhiên không thấy bà xuất hiện ở ngôi Miếu nữa.

Cậu chuyện thứ 3 :

Bà D ở cách Miếu một con ao, bà có chồng bị nghiện rượu, ông chồng đột tử chết điều đó không khiến mọi người để ý. Nhưng từ khi ông chết thì có một chiếc bóng đèn đỏ hoe cứ lăn đi lăn lại vào nhà bà D, mọi người bắt đầu rì rào bàn tán nhưng không ai dám nói thẳng và bây giờ bà D mất hoàn toàn sự tỉnh táo lúc nào cũng ủ rũ, thẫn thờ.
Câu chuyện thứ 4 :

Bà Q năm đấy khoảng 70 tuổi, bà là người có con cái thành đạt và giàu có trong làng, trước kia bà luôn chăm sóc ngôi Miếu nhưng sau hai năm thì không làm đấy nữa. Bà thoát nạn một cách vô cùng may mắn.
Bà Q đang ngồi một mình trong phòng thì bỗng run rẩy, hai tay nắm chặt vào nhau, ánh mắt trợn lên, gọi một chất giọng vô cùng yếu ớt. Cũng may lúc đó thằng cháu bà ấy học lớp 12 ở nhà. Nó nghe thấy chạy vào nhìn bà Q đang đưa tay đằng trước run rẩy. Nó vội chạy ra lấy con dao vào và giơ trước mặt bà Q :

– Buông bà ấy ra không tao chém chết mày … Buông ra.

Bà Q sau đó dần dần tỉnh lại. Sau đó mọi người hỏi thằng cháu thì nó nói nó không biết gì và nhớ gì nữa, sau này em cũng gặn hỏi nó nhưng nó trả lời y như vậy. Về sau mấy các cụ trong làng giải thích là :

– Nhà thờ họ đặt trên đất nhà bà Q nên bà ấy được phù trợ và bọn nó không làm được gì bà ấy.

Câu chuyện thứ 5 :

Sau đó làng mất khoảng thêm 4 người, toàn là những người khoảng 40 đến 50, có người bị mất phải giờ độc cúng bái rất tốn kém.
Mọi người bắt đầu hướng ánh mắt về phía ngôi Miếu, ai cũng đã đoán định được nguyên nhân do đâu, Họ bắt đầu sợ ngôi Miếu, những đứa trẻ con không bén mảng và ra đường sau 8 giờ tối nữa. 

Nhưng bản tính con người là thế càng sợ thì họ càng tránh xa, càng sợ lại càng chạy thật nhanh và ngôi Miếu đã hoang vu lại càng hoang vu hơn và người ta kể lại những tiếng Mèo kêu phát ra từ ngôi Miếu nhiều hơn.

Những người có tuổi trong việc xây lại Am đã mất còn một số cụ đã họp bàn từ lúc nào và cuộc cúng bái đợt 1 ở sân Miếu bắt đầu và tên thầy cúng lại đổ dầu vào lửa.

Post navigation

nguồn: lengacdingu.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *